Cưới Một Công Tử Nhà Quan
Chương 2
3
Nhưng chàng nói không quyết định được, đại phu nhân nhà họ Tiêu có đôi mắt rất sắc, bà nhìn ta hồi lâu, chỉ nói một câu: “Muốn mua con trai ta được, nhưng phải mang cả lục nha đầu đi, ta mới bán.”
Rõ ràng bà lo người nhà họ Hoàng sẽ trở lại.
Mặc dù chúng ta đều quen nói mua người, nhưng người bị lưu đày không thể mua bán, chỉ có cưới hỏi, nhập trạch, giải oan và đại xá mới có thể ra ngoài.
Bà tin ta có thể làm được.
Ta thực sự có thể làm được.
Nhà ta dù chỉ còn mình ta sống, nhưng trong nghĩa trang còn có một người chết.
Cha ta cả đời không lấy được vợ, c.h.ế.t rồi có một người bầu bạn cũng là tốt.
Ta hỏi bà: “Dù phải gả nàng cho người c.h.ế.t cũng được sao?”
Tiêu đại phu nhân cười: “Người c.h.ế.t thì có gì không tốt, tình cảnh này chẳng phải gả cho người c.h.ế.t là an toàn nhất sao?”
Là người thông minh, đáng để giúp đỡ.
Thế là ta dẫn hai người đi.
Trưởng làng hành động rất nhanh, ngay trong ngày hôm đó họ đã nhập hộ khẩu vào nhà ta, trước khi đi, vợ trưởng làng, bà Triệu còn đưa cho ta một cuốn sổ nhỏ, bà nói sách rất quý, bảo ta đọc xong thì trả lại, nhà bà còn phải dùng qua nhiều thế hệ.
Ta lật qua vài trang, không nhịn được mà cười, quả là một vật tốt.
Tiêu Truy thu dọn hành lý rất nhỏ, dắt theo em gái, cẩn thận đi phía sau ta, như thể ta là một con hổ sẽ ăn thịt người, nhưng nhanh chóng họ đã dán sát vào ta.
Vì họ nghe thấy tiếng hổ thật sự.
Cô bé tên là Tiêu Vân, nhỏ giọng hỏi ta: “Tỷ tỷ, chúng ta thật sự phải ở đây sao? Có bị ăn thịt không?”
Dáng vẻ ngoan ngoãn, khiến người ta không thể không trêu.
Ta hạ giọng: “Có chứ, hổ rất thích những tiểu thư tươi ngon như các ngươi, vì vậy nương, bình thường ngươi tuyệt đối không được ra khỏi cửa.”
Nàng nhất thời không biết bị tiếng “nương” này dọa hay bị hổ dọa, mắt lại ngấn lệ.
Tiêu Truy cũng sợ, nhưng vẫn che chở Tiêu Vân sau lưng, nói: “Thẩm cô nương, xin đừng dọa muội muội ta, ta biết cô là người tốt, nhất định không thực sự muốn gả muội muội ta cho cha cô.”
Ta cười hừ hừ, buổi tối liền để Tiêu Vân bái đường với bài vị của cha ta.
4
Tiêu Vân mặt tái nhợt, ôm bài vị trang trí bằng lụa đỏ, đối trời đất và mặt trăng lạy ba lạy, từ nay chính thức trở thành người nhà họ Thẩm.
Còn Tiêu Truy, ta trói tay chân, bịt miệng ném lên ghế ngồi xem lễ, hôn lễ của cha ta, không cho phép ai quấy nhiễu.
Cô bé khóc thảm thiết, ta vỗ vỗ đầu an ủi: “Thôi nào, cha ta là người tốt, ông sẽ đồng ý cho ngươi tái giá, khi ngươi tìm được nhà tốt, ta thay ông chuẩn bị của hồi môn cho ngươi.”
Nhưng cha ta cả đời không nói lời thừa, ta cũng vậy, đã nói gả thì nhất định phải gả.
Tiêu Truy còn định gây sự, ta đập một cái vào cổ hắn, rồi ôm lên giường.
Sáng hôm sau, hắn la lối: “Thẩm Tú, ngươi bắt nạt trẻ con thì có gì hay ho, có gan thì đối mặt với ta.” Xông ra, lại thấy em gái mình đang ăn ngấu nghiến nói với hắn: “Nhị ca, có cháo trắng, nấu từ gạo ngon, mau lại đây, ngọt lắm.”
Tiêu Truy nuốt nước bọt, nhìn ta một cái, rồi cúi đầu bưng bát cơm lên: “Để ta ăn no rồi chúng ta sẽ tính tiếp.”
Người bị lưu đày đều như vậy, bất kể ngày xưa ăn sơn hào hải vị gì, trên đường chỉ cần không phải thức ăn thối là đã gặp được sai dịch tốt, có bát cháo trắng là ngày thần tiên.
Thực ra trong làng cũng vậy, lương thực tốt chỉ nhà giàu mới ăn vào dịp lễ.
Tiêu Vân hiểu chuyện hơn ta tưởng, cũng biết thức ăn này không phải ngày nào cũng có, nàng ăn no rồi mãn nguyện hỏi ta: “Hôm nay là ngày tốt gì sao? Ăn ngon như vậy.”
Ta nhìn Tiêu Truy: “Hôm nay là ngày ta thành thân, đương nhiên phải ăn ngon, đợi chút, trưa còn có thịt thỏ kho.”
Tiêu Truy đang ăn miếng cuối, nghe xong liền bị sặc, ho dữ dội, ngẩng lên nhìn ta một cái, rồi lại nhìn cái bát trống, có chút không tình nguyện nhưng lại phải chấp nhận mà cúi đầu.
Nhà họ Tiêu giáo dưỡng không tệ, không phải người thất hứa, dây thừng hôm qua không cần dùng nữa.
5
Đồ cho hôn lễ đã chuẩn bị sẵn, cha ta từ khi ta mười hai tuổi đã bắt đầu dành dụm sính lễ, ông không giỏi kiếm tiền, một năm chỉ tiết kiệm được chút ít, ta thường thắc mắc, tiền mua ta ông lấy đâu ra mà đủ.
Cha ta rất xấu, xấu đến mức đi trên đường làm trẻ con khóc thét, trước mười ba tuổi ông đã đọc vài cuốn sách, nhưng đến nơi này, dĩ nhiên là do nhà tan cửa nát.
Người khác nói vài cuốn sách đó làm hỏng đầu óc ông, quá lẩm cẩm, không biết uyển chuyển, lại nhát gan, ngay cả trẻ con vài tuổi cũng dám ném đá vào ông.
Vừa xấu vừa không kiếm được tiền, dù sau này được đại xá, ông thoát tội, cũng không ai muốn gả con gái cho ông.
“Cái bộ dạng đó, ai biết sẽ sinh ra đứa trẻ xấu đến mức nào, con gái tôi không thể gả cho người như thế.”
“Xấu thì cũng được, nhưng phải có sính lễ, đằng này cha mẹ c.h.ế.t sớm, ông ta lại nhút nhát, tự mình còn không nuôi nổi.”
Cha ta nghe những lời đó, co ro trong góc, làm những việc bẩn thỉu, nặng nhọc nhất, từng chút một dành dụm bạc.
Bởi vì trên đời còn có người yêu thương ông, cha mẹ ông đã yêu thương nuôi nấng ông, cuối cùng chỉ để lại cho ông cái họ Thẩm này, ông muốn duy trì cái họ này.
Nhưng ông không biết kiếm tiền, đến khi dành dụm được một ít bạc, đã là ông lão năm mươi mấy tuổi, nhìn những cô gái có thể làm cháu mình, lặng lẽ từ bỏ ý định mua vợ.
Thế thì mua một đứa bé trai, đổi họ thành Thẩm, nhà họ Thẩm vẫn còn có hương khói, sau này có người nhớ đến tiết Thanh minh mà thắp hương cho cha mẹ ông là đủ.