Cưới Một Công Tử Nhà Quan
Chương 6
Một số gia đình trước khi bị lưu đày có tin tức biết việc này, sẽ giấu những người đẹp đi, nhưng từ năm kia có một nam một nữ nổi tiếng ở Giang Nam, việc giấu đi cũng không được, họ sẽ lén vào nhà xem xét, dung mạo quá đẹp, dù không muốn bán cũng ép phải bán, như huynh đệ Tiêu Truy vậy.
Ngày Tiêu Truy đến làng rầm rộ như vậy, ta tưởng họ không biết, nhưng giờ nhìn rõ mặt Tiêu Sách, nhớ lại ngày vào làng, hắn làm mình bẩn thỉu không ai để ý.
Họ dùng Tiêu Truy làm mồi, để không ai chú ý đến Tiêu Sách xuất sắc hơn, tập trung vào Tiêu Truy, nếu không phải Tiêu Vân gặp chuyện trước, ta đến sớm và đúng lúc, nếu ta không sống trong núi sâu mà ngay cả trưởng làng cũng không biết rõ vị trí nhà ta.
Tiêu đại phu nhân hiểu câu hỏi của ta, vẫn giữ mặt không đổi sắc nói: “Vân nhi là nữ nhi, bị dày vò sẽ không có đường sống, Sách nhi giỏi mưu lược có thể đưa chúng ta về kinh, chỉ có hắn dùng được, ta không chỉ là mẹ của một mình hắn.”
Bà trọng con trưởng, nhưng chỉ có Tiêu Truy đứng giữa, chỉ quan trọng hơn chút so với đứa con gái thiếp sinh, đứa thứ hai bị đem ra hy sinh.
Đã vậy họ cho rằng hắn không quan trọng, thì để hắn lại cho ta.
Trong đầu ta đột nhiên lóe lên ý nghĩ này, rồi không kìm chế được mà lan rộng, ta muốn giữ Tiêu Truy lại.
Ta hiểu ý của mẹ con họ, kế hoạch của Tiêu Sách đã thành công, họ sắp có thể về kinh, họ muốn đưa Tiêu Truy đi.
Nhưng dựa vào gì chứ, đó là phu quân ta mua, là người của nhà họ Thẩm ta.
Tiêu Sách cũng hiểu sắc mặt ta, hắn cười nhạt nói: “Thẩm cô nương, ta lợi dụng nhị đệ, nhưng ngươi không nghĩ rằng sự an toàn những ngày này là nhờ mình sao?”
Hắn nói nhẹ nhàng, nói rằng hắn chỉ muốn lợi dụng Tiêu Truy để tranh thủ một tháng thời gian mưu tính, dù trong một tháng đó thực sự xảy ra sự cố, sau khi thành công hắn cũng có thể đưa Tiêu Truy trở lại.
Trong nửa năm qua, thực ra có nhiều nhóm người đã đến tìm ta, muốn ta bán Tiêu Truy, đều bị hắn dùng kế đuổi đi.
Hắn bình tĩnh nhìn ta nói: “Một bên là người thân và phú quý kinh thành, một bên chỉ có mình ngươi, Thẩm cô nương thực sự có nắm chắc giữ được hắn sao?”
12
Hừ, ta thật sự không nắm chắc.
Nhưng không sao, Tiêu Sách không biết xấu hổ, ta cũng không cần nhiều, từ xưa muốn giữ người thì phải giữ được lòng người, ta đã thích sự ấm áp của Tiêu Truy, vậy phải nhân lúc hắn chưa biết có thể về kinh, làm cho hắn thêm quý trọng ta.
Xoa tay, ta mang theo năm túi thảo dược đến hiệu thuốc trong thành, Tiêu Sách nói đã đuổi hết đám người của Thanh lâu đi rồi, vậy ta không cần phải giữ Tiêu Truy không cho ra ngoài nữa, có thể bàn thêm một giao dịch khác với hiệu thuốc.
“Tiểu thư mang thảo dược còn lại đến, thật tốt quá, sắp vào đông rồi, ta muốn thu mua nhiều loại thuốc trị cảm lạnh.”
Ta cười cắt ngang lời chủ hiệu: “Không vội, hôm nay ta đến để bàn một giao dịch lâu dài hơn, số thuốc này là phu quân ta chế biến, hắn từng học qua một chút, tiếc là sau đó bị gián đoạn, giờ ta muốn hắn tiếp tục, không biết chỗ ngài có nhận học trò không?”
Chủ hiệu nhướn mày: “Nhận thì nhận, nhưng con cháu nhà ta đã đủ rồi, còn chưa đến lượt người ngoài.”
“Ồ? Vậy con cháu nhà ngài, có ai chế biến dược liệu tốt hơn thế này không? Mọi việc đều cần thiên phú, ta nghĩ phu quân ta ít nhất cũng có thiên phú trong việc chế thuốc, ta cũng hiểu lo lắng của ngài, thế này, trước khi học xong hai năm, chúng ta làm không công cho ngài, sau này nếu xem bệnh cũng tại hiệu thuốc của ngài, ngài lấy ba phần, ngài thấy sao?”
Y thuật quý báu thường truyền cho con cháu, nhưng ta vẫn nhớ ánh mắt kinh ngạc của hắn khi lần đầu thấy Tiêu Truy chế biến thuốc, thêm vào đó là công không, ta không tin hắn không động lòng.
Quả nhiên, hắn sờ cằm suy nghĩ một lúc, rồi ngẩng đầu, lộ rõ vẻ gian thương: “Đã là người nhà, thì dược liệu không tính phí chế biến, tính theo dược liệu sống, mỗi cân chỉ trả một nửa, đồng ý thì gọi phu quân ngươi ngày mai đến làm.”
Ta nhanh chóng đồng ý, cầm tiền vội vã về nhà báo tin vui cho Tiêu Truy.
Hắn nhìn ta rất lâu, như muốn khắc ta vào trong mắt, rồi thấp giọng nói: “Cảm ơn nàng.”
Đây là lần đầu hắn gọi ta là “nàng”, cũng là lần hiếm hoi không dựng gai nhọn, dịu dàng biểu đạt tình cảm, dù lúc này ta đã hiểu vì sao hắn luôn cứng miệng, đứa trẻ luôn bị hạ thấp và bỏ rơi, phải giữ chút tính khí để bảo vệ mình.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, ta còn muốn hắn không thể rời xa ta hơn nữa.
13
Làm học trò không được xem bệnh, ta liền đi tìm trưởng làng, người làng không có tiền, không thoải mái thì chịu đựng hoặc chữa trị bằng phương pháp dân gian, còn không bằng để Tiêu Truy, học trò miễn phí xem cho.
Hắn mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng, bận rộn quanh thành, quanh núi và làng, thì ra vị Lưu thái y đó là người hắn từng muốn bái sư, họ chỉ còn một tháng tình thầy trò, hắn rất trân trọng.
Khi những bàn tay gầy guộc của dân làng kéo hắn gọi là thần y, bồ tát sống, ánh mắt hắn sáng rực, ngại ngùng nhưng không giấu được tự hào: “Chỉ là bệnh nhỏ thôi, ta còn chưa học xong, cách thần y còn xa lắm.”
Thật giống một đứa trẻ cuối cùng cũng được ăn kẹo.
Đến khi tuyết lớn phong sơn, không thể ra ngoài nữa, hắn mới có thời gian dành cho ta.
Tiêu Vân chu miệng nói: “Các ngươi đều là người bận rộn, ngày nào cũng để ta ở nhà một mình, còn coi ta là trưởng bối không?”
Ngày tháng thật kỳ lạ, vừa đến còn không chịu nhận, giờ thì quen lấy danh nghĩa trưởng bối ép người, Tiêu Truy lấy ra một đôi khuyên tai bạc rất nhỏ, mới dỗ được nàng cười mà đi.