Lựa Chọn Của Tử Quy
Chương 10
Vài ngày trước, khi quản sự dẫn ta đi đổi hộ tịch, hỏi ta có muốn đổi lại tên gốc không, ta nghĩ một lát, thôi, tên T.ử Quy đã theo ta nhiều năm, dù có đổi lại tên gốc, ta cũng không trở lại quá khứ được. Ta nói, “Không đổi, cứ gọi là T.ử Quy, nhưng thêm họ vào.”
“Được, vậy ngươi vốn họ gì?” Ta suy nghĩ một lúc, chậm rãi đáp, “Ta, họ Dương!” Từ hôm nay, ta là Dương T.ử Quy!
Ta lần theo địa chỉ trong thư của Hồng Hạnh tỷ tỷ, tìm đến tiệm bánh của cô ấy và phu quân. Cửa tiệm nhỏ nhắn, ẩn mình ở góc phố, không dễ phát hiện. Tiệm như vậy tất nhiên không tốt, nhưng tiền thuê rẻ.
Hồng Hạnh tỷ bày hàng ra trước cửa tiệm, thu hút sự chú ý của người qua lại. Người đứng sau quầy chào khách chắc hẳn là phu quân cô ấy, một người đàn ông hiền lành và vạm vỡ. Hắn vui vẻ chào khách, “Đây là bánh hoa quế mới ra lò, công t.ử xem có muốn mua một ít không? Đây là bánh hoa mai, cả con phố chỉ có tiệm chúng tôi có loại này. Ngon lắm, công t.ử ăn thử đi rồi mua. Mua một cân? Được thôi, công t.ử đợi chút. Công t.ử, đây là tiền thừa của ngài, giữ cẩn thận nhé, thấy ngon thì lần sau lại đến.”
Ta tiến lên, hắn chào, “Cô nương, có muốn mua bánh không? Cô xem muốn ăn gì?”
“Xin chào, tôi muốn tìm Hồng Hạnh.”
“Cô là…?”
“Tôi là T.ử Quy.”
Hồng Hạnh từ trong nhà vội vã chạy ra. Hơn một năm không gặp, nay gặp lại, cô ấy đã b.úi tóc theo kiểu của phụ nữ đã có chồng, mất đi vẻ ngây thơ, thêm vào đó là sự chín chắn của người phụ nữ trưởng thành.
Hồng Hạnh nắm tay ta, xúc động đến rơi nước mắt, nói không ra lời, “T.ử Quy, là muội, thật sự là muộim không ngờ, không ngờ muội lại ra khỏi Lục phủ nhanh như vậy, ta tưởng phải đợi vài năm nữa.”
“Hồng Hạnh tỷ, là ta, ta ra rồi, vừa ra khỏi là đến ngay tìm tỷ.”
“Nói gì mà tìm với không tìm, muội là muội muội ta, một nhà không nói hai lời.”
Phu quân Hồng Hạnh đứng bên cạnh không nhịn được xen vào, “Phu nhân, mau mời cô nương vào trong nhà.”
“Đúng vậy, vào trong nhà đi.” Hồng Hạnh lau nước mắt, vội kéo ta vào nhà.
Sau một hồi trò chuyện, ta cũng hiểu tình hình của họ. Phu quân cô ấy họ Vương, là biểu huynh của cô ấy, lớn hơn cô ấy hai tuổi. Trước khi Hồng Hạnh vào Lục phủ, hai người đã quen biết, sau đó vì gia đình gặp nạn, cô ấy bị bán vào Lục phủ, biểu huynh cũng theo gia đình đi nương nhờ họ hàng. Sau khi thiên tai qua đi, hắn trở về cùng cha mẹ, sống ngay thẳng, chỉ là đến tuổi nhưng không chịu lấy vợ. Bị cha mẹ ép hỏi, hắn mới nói là chờ Hồng Hạnh trở về. Sau đó, khi Hồng Hạnh trở về, hai người thành hôn. Sau khi thành hôn, tình cảm của họ rất tốt, cùng nhau mở tiệm bánh nhỏ này. Hồng Hạnh ở Lục phủ nhiều năm, thường bắt chước làm các loại bánh trong Lục phủ, rất được khách hàng yêu thích, vì vậy dù tiệm ở nơi hẻo lánh, nhưng kinh doanh vẫn tốt.
Ta tạm thời ở nhà Hồng Hạnh. Mỗi ngày ta đi sớm về muộn, dạo quanh phố chợ, tìm hiểu giá cả, quan sát thị trường, khảo sát địa điểm. Ta mượn y phục của Vương đại ca, dán râu, đội nón, giả làm nam nhân, nghe người ta trò chuyện trong quán trà, quán rượu, có khi mua một bình rượu hoặc một bình trà, mời những người nói chuyện hăng say. Họ nói hăng say, ta nghe cũng hài lòng. Một tháng trôi qua, ta đã nắm rõ tình hình thị trường.
Ta nhìn trúng một cửa tiệm, sau vài lần mặc cả, thuê được với giá hợp lý. Hồng Hạnh tỷ biết ta thuê một cửa tiệm, đoán ta muốn làm kinh doanh, liền hỏi cụ thể ta định làm gì. Ta nói muốn mở một quán ăn nhỏ. Hồng Hạnh tỷ thấy khó tin, khi ở Lục phủ, cô ấy chưa từng biết ta biết nấu ăn. Ta cười, nói ta từ nhỏ đã bị mẹ hành hạ bởi tài nấu ăn dở tệ của bà, để sống sót phải tự học nấu ăn, lâu dần trở nên thành thạo.
Nhớ lại khi còn đi học, vì hai phòng ký túc xá liên hoan, ta trổ tài nấu ăn, khiến những bạn cùng lớp không phân biệt được gia vị phải ngạc nhiên thán phục.
Cũng chính trong buổi liên hoan đó, ta đã gặp bạn trai của mình, anh ấy đã thu hút ánh mắt của ta, và ta đã vào tim anh ấy. Ta mỉm cười trả lời Hồng Hạnh tỷ tỷ, “Hồng Hạnh tỷ không tin ta sao? Đợi tối nay ăn cơm, tỷ sẽ biết ta có nói đùa hay không.”
Sau bữa tối, Hồng Hạnh tỷ không còn phản đối nữa, chỉ nói nếu cần gì thì cứ tìm cô ấy giúp. Ta tất nhiên rất vui mừng.
Với sự giúp đỡ của vợ chồng Hồng Hạnh, quán ăn nhỏ của ta cuối cùng cũng khai trương. Ta đặt tên cho nó là Lan Quân Các. Hồng Hạnh tỷ trêu ta rằng cái tên này nghe có vẻ văn vẻ, giống thư phòng hơn là quán ăn.
Quán ăn nhỏ, không lớn, không sang trọng, tương tự như những nhà hàng bình dân thời hiện đại. Ta thuê một người phụ bếp, một kế toán và một đầu bếp. Ta mang những món ăn trong trí nhớ ra, kết hợp với thực tế để cải tiến, những nguyên liệu và gia vị không tìm được thì thay thế bằng các nguyên liệu tương tự, tạo ra những món ăn mới lạ, hợp khẩu vị người đương thời.
Ta còn đặt cho những món ăn này những cái tên nghe rất kêu. Ví dụ như “Bỉ Dực Song Phi”, “Khổ Tận Cam Lai”, “Phù Diêu Trực Thượng”, “Bước Bước Cao Thăng”, “Hỷ Khí Dương Dương”, “Bích Ba Vạn Lý”, “Liên Lý Chi”, “Trường Tương Thủ”, “Mỹ Nhân Tiêm”, “Kỳ Lân Trụ”, “Tương Tư”, “Nam Quốc”, “Quyển Nhĩ”, “Đào Yêu” v.v.
Thực ra đó chỉ là những món ăn bình thường được làm thành các kiểu khác nhau. Ví dụ như món “Quyển Nhĩ” chẳng hạn, chỉ là mộc nhĩ đã được chần qua nước sôi, sau đó trộn gia vị, rồi dùng lát dưa leo cuộn lại, bày biện đẹp mắt. Mộc nhĩ giòn ngon, dưa leo thanh mát, hai thứ phối hợp tạo thành món ăn tuyệt vời cho mùa hè.
Hoặc như món “Khổ Tận Cam Lai”, thực ra chỉ là chọc lỗ trên vỏ chà là đỏ rồi ngâm trong mật ong, đợi chà là thấm mật ong rồi nhét vào miếng khổ qua đã được cắt thành hình ống và bỏ ruột, sau đó hấp chín. Khi ăn, vị đắng của khổ qua vừa tan ra thì vị ngọt của chà là đã lan tỏa trong miệng, đúng như cái tên “Khổ Tận Cam Lai”.